Sài Gòn, xúc cảm ngày mưa

Chúng ta yêu nhiều người, trao cho từng người một niềm yêu riêng, tha thiết, bình lặng, nung nấu hay chỉ là cái nhìn trìu mến, sự im lặng và đôi mắt biết nói cho người ta quan tâm, bấy nhiêu đó thôi đôi lúc lại quá sức đối với ta. Yêu là một từ khó giải thích nhất trong cuộc sống của ta, cảm xúc nhẹ nhàng có, dữ dội có. Đôi lúc là sự chết chóc của một tâm hồn, không chỉ dành cho tình yêu nam nữ mà là dành cho cuộc sống, những thứ hiện hữu và tồn tại xung quanh chúng ta. Yêu nhiều thì cũng ghét n

bình luận

Dạo này Sài Gòn lạ quá, cứ chiều chiều là 'lục đục' mưa kéo tới, réo rắt cho tới tận sáng, không phải là chợt đến chợt đi nữa. Ngồi một mình, nhớ quê, nhớ cái mưa dầm dề của miền Trung.

Mưa cho hết một tháng, mưa cứ như là để thỏa lòng những ngày tháng nắng cháy da thịt. Rồi cuối cơn mưa là một đợt lũ thật to để kết thúc những ngày giông bão. Ngày mưa đối với ta là những ngày "mơ mộng" nhất của tuổi thơ. Thời đó, phim ảnh đã có những sức hút kỳ lạ, đặt biệt là tình yêu trên phim Hàn. Những bộ phim lãng mạn dưới mưa làm cho tâm của tôi ươm một màu hồng hạnh phúc. Bây giờ là giữa trưa, trời cũng đã thấm đượm những giọt nước chuẩn bị cho buổi chiều trút xuống thành phố ồn ào này. Mưa Sài Gòn năm nay khi đến là báo trước, mỗi người thu lại một góc cho mình. Cũng có cái hay của nó, rồi tôi cũng tự lấy phin, nấu nước sôi pha cho mình một ly đen sữa ngồi chờ mưa xuống, thú vị khi trời man mát và ngồi bên ly café bốc khói. Quà của đứa bạn đi Tây Nguyên về là bộ pha chế và bịch ca phê chính gốc, đôi lúc muốn làm mình tự tay làm gì đấy.

Ngồi nhẩn nha nhớ... Trước kia, khi bắt đầu một mùa mưa, tôi lại vui sướng lạ thường vì tôi biết sẽ có những ngày cùng mấy đứa hàng xóm "chạy lũ". Buổi sáng trên đường đi học chúng tôi lại thấy vui, vui vì chắc sẽ có những buổi nghỉ học đột xuất bởi bão hay những buổi chiều nhặt ổi rụng, "í a" mấy đứa hàng xóm, hái bắp luộc. Mùi bắp ngon ngọt ngay cả nước của nó, những cây xoài trước nhà gãy nhánh vì gió, chúng tôi mang giỏ sách lượm về. Mấy chị em ngồi mơ màng bên "Chuyện tình mùa đông", nghĩ mông lung về "ngôi nhà và những đứa trẻ". Bây giờ ai cũng đã lớn và ai cũng hiểu là không phải trong phim ảnh cái gì cũng thật. Khi lớn lên, ta mới biết nhưng ký ức thật đẹp và hiện tại của ta thì nghèo nàn. Khi sự thật hiển hiện rõ quá, sự lãng mạn, trong sáng không còn nữa, tất cả không còn giống ly cà phê hôm nào. Đôi khi nhớ mùi cà phê đó trong một sáng Sài Gòn mưa.

Trải qua biết bao vui - buồn trong cuộc sống, khi mọi thứ không còn được trước kia nữa, thậm chí đôi lúc khiến chúng ta chùng bước nhưng vẫn cứ phải tiếp tục sống, để rồi một buổi chiều nào đó, vào một khoảnh khắc nào đó, ta tha thiết được có chữ "yêu" và "ghét". Yêu từng con đường, từng ngõ ngách ta qua, yêu cái ngông cuồng của tuổi trẻ, cái khuôn mặt vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Yêu những buổi tối cùng bạn bè trò chuyện với bà cụ bán bánh vỉa hè, ngồi rửa từng chiếc nĩa. Tim tôi thoáng buồn đôi chút và nhớ tuổi thơ có ngoại. Khi mất đi những gì thân thương, chúng ta mới cuống quýt tìm lại nhưng chỉ là những hình ảnh xa mờ.

Chúng ta yêu nhiều người, trao cho từng người một niềm yêu riêng, tha thiết, bình lặng, nung nấu hay chỉ là cái nhìn trìu mến, sự im lặng và đôi mắt biết nói cho người ta quan tâm, bấy nhiêu đó thôi đôi lúc lại quá sức đối với ta. Yêu là một từ khó giải thích nhất trong cuộc sống của ta, cảm xúc nhẹ nhàng có, dữ dội có. Đôi lúc là sự chết chóc của một tâm hồn, không chỉ dành cho tình yêu nam nữ mà là dành cho cuộc sống, những thứ hiện hữu và tồn tại xung quanh chúng ta. Yêu nhiều thì cũng ghét nhiều lắm. Ghét con người sao cứ hờ hừng đi qua ta, ghét buổi chiều làm ta nhớ nhà, nhớ mùa mưa bão, ghét cả con đường làm ta ngơ ngẩn một buổi tối, ghét đứa bạn lỡ hẹn cho ta buổi chiều bơ vơ... và nhiều điều ta còn ghét lắm! Nhưng có yêu, có ghét, ta mới là người hạnh phúc. Vì vậy chúng ta hãy tìm ra những điểm chúng ta yêu và những điều chúng ta ghét để mỗi ngày là một hạnh phúc mới.

Bích Dân