Anh! Mối tình đầu

Em đã buông tay anh, hay cố gỡ tay em ra khỏi bàn tay ấm áp của anh khi cả hai vẫn yêu nhau nhiều như thế. Em không muốn mình trở thành người làm anh khó xử, má anh không thích em, chưa bao giờ xem em là người yêu anh! Trong đôi mắt má anh, em chỉ là đứa con gái Sài Gòn hay giận hờn vô cớ, hay thay đổi và làm anh đau khổ, tất cả mọi sai lầm là ở em, luôn luôn là như thế. Em không cần người khác nghĩ về em như thế nào, chỉ có anh mới hiểu em là người ra sao, nhưng anh chưa bao giờ bênh vực em! Em

bình luận

Anh! Sáng nay trời mưa dầm, em nhớ khoảng thời gian này của 2 năm trước em ấp ủ cho mình một mối tình, một nỗi nhớ, một nỗi yêu thương! Anh đó, mối tình đầu của em khi em tròn 18. Yêu thương quá đỗi, em nhìn cuộc đời này sao mà đẹp quá, tình yêu của em cũng đẹp quá. Em cứ ngỡ ông trời mang anh đến cho em. Nhưng giờ khi mình đã chia tay nhau, em không biết ai mang anh đi hay tự em đã cố ép mình như thế.

Em vẫn nhớ anh mỗi ngày, vẫn nhắc đến tên anh trong những câu nói, vẫn nghĩ về anh trước khi đi ngủ và mỗi sáng thức dậy, vẫn lo anh có mang theo áo mưa hay không, tình yêu của em vẫn thế, chưa bao giờ thay đổi, nhưng em biết em sẽ không quay về bên anh nữa!

Em đã buông tay anh, hay cố gỡ tay em ra khỏi bàn tay ấm áp của anh khi cả hai vẫn yêu nhau nhiều như thế. Em không muốn mình trở thành người làm anh khó xử, má anh không thích em, chưa bao giờ xem em là người yêu anh! Trong đôi mắt má anh, em chỉ là đứa con gái Sài Gòn hay giận hờn vô cớ, hay thay đổi và làm anh đau khổ, tất cả mọi sai lầm là ở em, luôn luôn là như thế. Em không cần người khác nghĩ về em như thế nào, chỉ có anh mới hiểu em là người ra sao, nhưng anh chưa bao giờ bênh vực em! Em tôn trọng gia đình anh, yêu thương những người anh yêu thương, đổi lại, em nhận được là sự nghi ngờ, là những lời cay đắng! Em đau!

Em chưa bao giờ nói với anh về điều đó, em không muốn anh mang tiếng có lỗi với gia đình là vì em. Anh sẽ nghe và tin những gì má anh nói vì đó là má anh. Em cũng muốn anh tin rằng “Em đã bỏ anh. Em bỏ anh để yêu một người khác” để có thể quên em trong cuộc sống tương lai của anh. Thế nhưng em đã khóc rất nhiều!

Có lẽ mình có duyên để được gặp nhau nhưng chưa có đủ phận để đi cùng nhau hết cuộc đời này. Em vẫn sẽ giữ những gì mình đã có, vẫn sẽ nhớ những gì đã qua, nhưng tất cả chỉ còn là kỉ niệm.

Anh có thể trách em không giữ lời hứa, trách em đã lừa dối anh, trách em đã không cùng anh vượt qua để ở bên nhau, anh cứ trách. Em như thế chỉ muốn anh có một cuộc sống, một hạnh phúc trọn vẹn hơn và tốt hơn khi ở bên em!

Cầu cho anh ở nơi nào đó sẽ bình yên và hạnh phúc! Em mong được nhìn thấy anh cười, nụ cười hạnh phúc thật sự.

Mối tình duy nhất của em, tình đầu!
 

nhngochieu1512@gmail.com