Anh chọn con đường lặng lẽ bên em

Anh nghĩ đã yêu em ngay từ lần đầu tiên, khi nghe giọng nói trong trẻo và tiếng cười của em, dáng hình và ánh mắt đen quầng nhìn anh một cách dò xét và rồi bất ngờ khi em tặng anh một món quà và một lá thư. Lúc anh nhận là lúc anh cảm thấy như là mình đã thuộc về nhau từ kiếp trước. Rồi lại thấy yêu em vì hoàn cảnh hai đứa như nhau, nhất là sự chân thành nơi em và còn rất nhiều thứ nữa. Cho đến khi anh không biết được rằng anh yêu em vì điều gì nữa, anh không có câu trả lời xác đáng nhất mỗi

bình luận
Anh chọn con đường lặng lẽ bên em

Có những mối tình đi qua chẳng để lại dư vị gì. Có những mối tình qua đi để lại xót xa, tiếc nuối và đau khổ. Có những mối tình để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời gian trôi đi, nhưng vẫn để lại trọn vẹn một tình yêu trong ký ức, trong tâm tưởng của hai người. Tình yêu đó là sợi chỉ xuyên suốt quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tình yêu luôn thật lạ kỳ và phi lý, phải không em? Cho đến bây giờ thì anh thật sự không thể lý giải được vì sao anh yêu em và mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ rất dễ, anh có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp em và cái cách mà em tiếp cận anh, thì đến bây giờ, lại trở thành kỷ niệm.

Anh nghĩ đã yêu em ngay từ lần đầu tiên, khi nghe giọng nói trong trẻo và tiếng cười của em, dáng hình và ánh mắt đen quầng nhìn anh một cách dò xét và rồi bất ngờ khi em tặng anh một món quà và một lá thư. Lúc anh nhận là lúc anh cảm thấy như là mình đã thuộc về nhau từ kiếp trước.

Rồi lại thấy yêu em vì hoàn cảnh hai đứa như nhau, nhất là sự chân thành nơi em và còn rất nhiều thứ nữa. Cho đến khi anh không biết được rằng anh yêu em vì điều gì nữa, anh không có câu trả lời xác đáng nhất mỗi khi em hỏi "tại sao anh yêu em? Anh yêu em ở điểm nào?".

Chúng ta đã đi đến tận cùng của hạnh phúc, đắm say, đam mê cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, đau khổ... Để đến lúc lòng không còn dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến ta rã rời được nữa mà anh từng tự hào rằng anh hanh phúc nhất thế gian và em cũng thế

Lại chữ nhưng! Trên đời này có mấy đôi yêu nhau có thể đến bến đỗ của hạnh phúc? Anh thấy em cũng day dứt, em dằn vặt. Lý trí bảo anh rằng nếu cứ đi đến tận cùng, cả hai sẽ đều đau khổ. Nhưng trái tim thì cứ muốn giành giật em ở lại. Và giờ đây anh đã chọn con đường mà cảm thấy rằng sẽ là tốt nhất cho em. Anh quyết định trả em về với cuộc sống của riêng em, như khi mình chưa gặp nhau, dẫu biết rằng anh chưa phải là cột mốc của đời em. Có khi là sự chấm hết, nhưng cũng có khi là mở ra một con đường mới. Tiếp tục, có khi là để đi đến đích phía trước, có khi lại là sự chịu đựng trong đau đớn. Tại sao mình không chọn một hướng đi tốt nhất, để mang lại cho người mình yêu sự bình yên, hạnh phúc? Anh chọn con đường lặng lẽ đi bên em, âm thầm dõi nhìn hình bóng em, là người đàn ông bóng tối của cuộc đời em.

Hãy để anh được yêu em như thế, em nhé! Đừng bao giờ hỏi tại sao anh yêu em, cứ mãi yêu em như thế. Đơn giản, đó là vì anh yêu em, ngay cả khi em không còn thuộc về anh!

 
 Darkangel176