Em sẽ đợi làm người yêu sau cùng của anh

Anh ơi! Em vẫn thích gọi anh như thế, nghe nó thân thương làm sao, nhưng đáp trả tiếng gọi của em chỉ là sự im lặng, im lặng đến đáng sợ. Em chỉ còn được gọi thầm anh như thế. Em gọi trong mơ, gọi lúc nhớ anh, em gọi không phải để anh nghe thấy mà chỉ để con tim mình ấm áp trở lại như có anh bên cạnh.

bình luận

Em sẽ đợi làm người yêu sau cùng của anh
 

Lời tác giả: Chia tay chưa hẳn là quên mà. Và em luôn có một suy nghĩ là: em sẽ đợi để làm người yêu sau cùng của anh...

Anh ơi! Em vẫn thích gọi anh như thế, nghe nó thân thương làm sao, nhưng đáp trả tiếng gọi của em chỉ là sự im lặng, im lặng đến đáng sợ. Em chỉ còn được gọi thầm anh như thế. Em gọi trong mơ, gọi lúc nhớ anh, em gọi không phải để anh nghe thấy mà chỉ để con tim mình ấm áp trở lại như có anh bên cạnh.

Nếu mình còn yêu nhau thì hôm nay là hơn 2 năm ngày mình bên nhau. Em rất hạnh phúc anh à, dù biết anh không còn là của em nữa. Em biết tim mình vẫn sẽ đập mạnh khi được ở bên anh, nó vẫn sẽ ấm áp và hạnh phúc như ngày đầu yêu anh vậy. Mấy ngày trước em đã lén gửi mail cho anh, không biết anh đã đọc chưa? Em không dám viết thư gửi trực tiếp cho anh vì sợ anh sẽ giận em.

Mấy hôm nay trời thỉnh thoảng mưa từng đợt, mưa to lắm anh à, nhìn những hạt mưa cứ tạt vào cửa em ghét chúng vô cùng, nó làm em buồn, làm em lạnh, làm em nhớ hơi ấm của anh, và em tự hỏi rằng giờ này anh đang làm gì nhỉ? Chắc anh đang ở trường, anh đang nhìn mưa hay anh đang gọi điện thoại cho ai đó chăng…hoặc anh cũng đang nhớ đến em? Có lẽ em tưởng tượng rồi, vì giờ đây anh nhớ em làm gì nhỉ, chắc chắn anh sẽ không nhớ về em như em đang nhớ về anh. Nghĩ đến đây em chợt giật mình, em thấy cô đơn vô cùng, nước mắt em lại rơi, mà như thế thì anh không thích đúng không? Anh ghét nhìn thấy em khóc mà, nhưng em lại khóc mất rồi, điểm yếu của em mà anh.

Không biết khi nào anh mới đọc mail của em nhỉ? Mà đọc xong không biết anh sẽ thế nào nhỉ? Anh sẽ lập tức gọi cho em và bảo em quên anh đi chứ gì? Hay anh sẽ không nói gì xem như không biết gì để mình cứ tự nhiên như những người bạn như bây giờ?

Người ta nói mối tình đầu rất khó quên, và sau khi yêu anh em mới biết điều đó như thế nào. Em giờ đã hiểu mối tình đầu của anh quan trọng thế nào. Giờ em đã phần nào hiểu được em không thể xoá đi những kí ức về người yêu cũ trong anh, cũng như em có cảm giác em không bằng chị ấy, và em cũng biết rằng không thể xoá anh - mối tình đầu của em. Có lẽ anh nghĩ em không biết ghen, nhưng em cũng ghen lắm khi anh nhắc đến người yêu cũ của anh đó, em không thể hiện ra thôi, và có lẽ em buồn hơn là ghen. Nhưng em chỉ im lặng, không tỏ ra thái độ gì cả, có lẽ đó là sai lầm, có lẽ đã khiến anh nghĩ em yêu anh hời hợt mà thôi. Nhưng dù không phải là mối tình đầu của anh thì em vẫn muốn làm người yêu sau cùng của anh. Em có một suy nghĩ rất khờ: nếu không giữ được anh thì buông anh ra, cho anh tự do yêu, tự do lựa chọn, khi chán rồi sẽ quay về bên em, để em được làm người yêu sau cùng của anh. Như thế có được không anh? Anh đã quay lưng thì có lẽ nào anh quay về không chứ?
 

Em đã từng nghĩ, chỉ cần anh lừa dối em dù bất cứ chuyện gì em sẽ không tha thứ cho anh suốt đời. Vậy mà khi mọi chuyện xảy ra em không làm được thế, vẫn yêu anh, nhớ anh và mong anh quay về, không một chút hờn trách, hận thù, giơ đây em mới biết tình yêu em trao anh thật lạ, đó mới là tình yêu cái mà cho đi một cách vô điều kiện.

Xa anh, không gặp anh em làm được, nhưng trong lòng em mãi đau khổ vì thương nhớ, vì yêu anh nhiêù lắm. Không phải là em không quen được ai khác mà em biết rằng con tim mình mãi thuộc về anh. Trước đây mỗi khi anh không liên lạc với em thường xuyên là em lại cuống lên vì lo lắng chuyện gì đến với anh chăng, lẫn một chút ghen tuông không biết anh đang làm gì, rồi tự đặt ra một loạt câu hỏi và tự trả lời.
Từ nay em không tìm anh nữa, không cuống lên vì không liên lạc được với anh nữa, không đoán già đoán non xem anh đang làm gì và có nhớ em không nữa. Vì em biết rằng anh đang ở trong lồng ngực bên trái của em, khi nào trái tim em còn đập nơi đó mãi lưu giữ những gì là của anh mãi mãi.

Lại nhớ những câu nói yêu thương trong những lá thư phương xa của anh. Anh thường viết: “em ơi, em ơi, em ở đâu, anh mới nghe thấy giọng nói của em đó mà, đấy đấy nó lại vang lên rồi. Em có hiểu anh nói gì không?”.

Vâng, em hiểu mà. Em biết anh luôn nghe thấy tiếng em, vì em luôn ở trong tim anh nên anh luôn cảm giác được em ở gần cho dù anh và em ở hai vùng trời rất xa nhau. Vậy mà giờ đây chỉ mình em còn nhớ mà thôi. Em sẽ mãi nhớ những kí ức về anh. Dù tương lai thế nào thì giờ đây em chỉ biết chấp nhận cái gọi là số  phận, vì em là kẻ thua cuộc, em không muốn có anh bằng mọi giá, em chỉ muốn được đón nhận những gì anh tự nguyện dành cho em, như một món quà dù không cầm được trong tay song em biết nó sẽ là của riêng em mà thôi. Em sẽ không nói yêu anh mãi đâu, vì không có gì là mãi mãi cả, sự vật luôn biến đổi, anh và em cũng không thể nằm ngoài quy luật của cuộc đời được phải không anh. Trên đời này không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những phút giây vĩnh cửu. Em sẽ giữ cho riêng mình những phút giây em đã có anh trong đời. Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là tình yêu, còn yêu anh nhiều lắm…

Gửi từ email Trần Thị Ngọc - k14cdsptn0010@