Giá Như…

Và thời gian sẽ cứ thế trôi đi nếu như không có một ngày. Một ngày nắng nhẹ, vàng hoe. Cửa sổ Y!M của nó xuất hiện một cái nick lạ. những dòng chữ làm quen, những icon xinh xắn. Ai thế nhỉ? Nó chưa bao giờ chat với người lạ. Lại không bao giờ cho ai biết nick của nó trừ khi nó thân thiết với người đó. Vậy mà bây giờ xuất hiện cái nick lạ hoắc trong nick của nó. Không biết người lạ mặt này là ai nhỉ? Nó thắc mắc. Cũng vì cái tính tò mò muốn biết người đó là ai, nó đã vài lần trò chuyện với người

bình luận

Giá Như… 

 

Nó có yêu anh không? Nó không rõ. Nó mười sáu tuổi. Cái tuổi không lớn để yêu nhưng cũng không nhỏ để biết thế nào là yêu. Nó chỉ biết rằng trái tim nó đã không còn vâng lời mỗi khi nó gặp anh. Trái tim nhỏ bé và yếu ớt đập liên hồi trong lồng ngực nó, tưởng chừng như không thở nổi. Bởi vì nó gặp anh mỗi ngày, ngồi cùng anh trên những chuyến xe buýt tới trường sao? Bởi vì nó đã cùng anh đọc Nếu em không phải một giấc mơ, cùng thích Marc Levy, cùng hâm mộ Avril Lavigne với When You Are Gone sao? Bởi vì nó đã cùng anh tản bộ dưới con đường mà anh cho là đẹp nhất thành phố, cùng ‘tám’ những chuyện trên trời dưới đất ở một quán cà phê cổ kính sao? Bởi vì anh đã gọi nó bằng cái tên rất dễ thương là ‘nhóc’ sao? Anh là người đầu tiên khen bài thơ của nó hay mặc dù ai cũng bảo là dở tệ. Bởi vì… Bởi vì… Bởi vì…! Đúng. Cuối cùng thì nó cũng biết, biết rằng nó yêu anh, yêu nhiều lắm. Ôi! Biết làm chi cái sự thật này hở nó? Trái tim nó đang thổn thức. Đau. Đau lắm! Bởi vì nó đơn phương.


***


Nó ngơ ngác bước vào lớp mười. Buổi sáng đầu tiên của ngày đầu tiên đầy nắng, nó thấy anh. Nó không rõ cái gì ở anh đã để lại ấn tượng trong nó sâu sắc ngay từ lần đầu tiên thấy anh. Phải chăng là đôi mắt rất đẹp, rất trong, rất sáng trên khuôn mặt thanh tú ấy? à, không phải có lẽ, chắc chắn thế! Từ buổi sáng đó, ngày nào nó cũng lặng lẽ dõi theo anh. Nhưng ánh mắt nó chưa bao giờ chạm được vào đôi mắt trong veo ấy. bởi lẽ anh chưa bao giờ nhìn nó, hay đúng hơn là nhìn thấy nó. Nó vô hình. Thời gian trôi đi, nhẹ nhàng như một bản ballad và nó lại càng biết nhiều điều về anh. Anh rất giỏi Toán. Anh mê bóng đá đến phát cuồng. anh là một bí thư xuất sắc. anh còn có một biệt danh rất ngộ: “gấu”. anh sáng thật, chói cả mặt nó. Đúng là nó vô hình thật rồi. nó, một con bé cao 155cm, rất ít nói, đeo cái kính cận dày cui trên khuôn mặt tròn xoe như mặt trăng, lúc nào cũng chỉ khư khư những quyển sách trong tay. Rất khác với anh. Nó và anh chỉ có một thứ chung duy nhất, đó là thích ngồi lì ở cái thư viện của trường.

***
 
Và thời gian sẽ cứ thế trôi đi nếu như không có một ngày. Một ngày nắng nhẹ, vàng hoe. Cửa sổ Y!M của nó xuất hiện một cái nick lạ. những dòng chữ làm quen, những icon xinh xắn. Ai thế nhỉ? Nó chưa bao giờ chat với người lạ. Lại không bao giờ cho ai biết nick của nó trừ khi nó thân thiết với người đó. Vậy mà bây giờ xuất hiện cái nick lạ hoắc trong nick của nó. Không biết người lạ mặt này là ai nhỉ? Nó thắc mắc. Cũng vì cái tính tò mò muốn biết người đó là ai, nó đã vài lần trò chuyện với người lạ mặt. Hắn là con trai. Thú vị thật, hắn rất nhộn, lại khéo pha trò nữa. Một tháng trôi qua, nó thân với hắn hơn. Nó chia sẽ với hắn nhiều thứ, trường lớp, bạn bè, và cả anh nữa. Nó cũng chẳng bận tâm tìm hiểu hắn là ai nữa. Kì thi đang đến cuốn nó đi với một đống bài vở. Thi xong, không tệ lắm. Nó đuối sức, không lên Y!M nữa. Nó cũng quên bẵng hắn đi. Thi xong, không tệ lắm. Nó đuối sức, không lên Y!M nữa. Nó cũng quên bẵng hắn đi.
 
***
 
Nó vừa gặp anh trên chuyến xe buýt. Nó trễ xe và anh cũng vậy. Nó lên trước, xuống hàng ghế cuối ngồi. Thật bất ngờ, anh cũng xuống hàng cuối. Chiếc xe trống. Chỉ có bác lái xe, nhân viên bán vé, nó và anh. Hàng ghế cuối, hai đầu, chỉ có nó và anh. Lạ thật, nó mỉm cười. Anh cũng mỉm cười. Lần đầu tiên ánh mắt nó chạm vào ánh mắt anh. Quay đi thật nhanh, rõ ràng là có sự bối rối, trong nó và anh. Tất cả chỉ trong một phút giây ngắn ngủi.*** Vươn vai một cái, nó cảm thấy sảng khoái. Cái không khí sắp vào hè cũng những tiếng ve làm nó khó chịu nhưng ngay lúc này đây nó thấy thú vị. Nó mở hộp thư offline. Hắn gửi rất nhiều tin nhắn. Và… hắn xưng tên. Cái tên đó nó đã biết từ lấu, đã tùng ghi ra giấy rất nhiều lần, đã từng lẩm nhẩm trong miệng rồi cười một mình. Tên của anh. Tim nó đập rất nhanh, như thể vừa chạy nước rút trên quãng đường rất xa. Vậy người mà nó đã tâm sự trong một tháng nay là anh sao? Nó kể những chuyện về anh cho chính anh nghe ư? Ôi, nó ơi! Mất một hồi lâu nó mới gửi lại cho anh một icon với bộ mặt ngờ nghệch, y hệt với bộ mặt nó hiện giờ!
 
***
 
Thế là nó quen anh. Anh không bao giờ cho nó biết vì sao anh thấy được nó. Anh luôn nói: “Bí mật” với nụ cười tươi mỗi khi nó thắc mắc làm sao anh có được nick của nó. Anh luôn nhìn nó với ánh mắt trong veo, dịu dàng và làm nó xao động. Anh không biết điều đó. Anh vẫn dành cho nó tình yêu thương như một người anh trai dành cho đứa em gái bé nhỏ. Nó sẽ giấu. Giấu trong lòng cho đến khi không thể giấu được nữa. Đơn giản là vì nó không có cơ hội. Hay nó có cơ hội mà không biết giành lấy?
 
***


Chớp mắt rồi lại mở ra, hè đã sang. Năm cuối cấp của anh khép lại. Nó sắp lên mười một. Nó sắp không được gặp anh nữa. Ngày tổng kết năm học, nó đến bên anh, tặng anh lọ thủy tinh đầy những con hạc giấy mà nó đã xếp. Nó chúc anh sẽ thi thật tốt. Anh xoa đầu nó, lại cười. Nụ cười làm nhạt cả nắng vàng. Ánh mắt trong veo xuyên thấu trái tim nó. Anh bảo:“ Học tốt nha, anh sẽ nhớ nhóc nhiều lắm!”Nó mỉm cười. Nắng dường như cũng mỉm cười!

 
***
 
Ngày mai anh sẽ lên đường du học, cùng người bạn gái. Còn nó, bây giờ nó mới nhận ra anh quan trọng với nó biết bao. Và nó sẽ tiếp tục im lặng. Nó khờ nhỉ? Có lẽ! Giá như nó gặp anh sớm một chút. Giá như nó tự tin hơn một chút. Giá như anh hiểu được ánh mắt nó.
Giá như…có một kết thúc khác.
Cỏ May