Hãy coi em như.....

Vẫn biết rằng tình online chỉ là một thứ cảm giác ảo, đánh lừa trái tim ta. Nhưng lúc ta đang đắm chìm trong tình yêu ảo đó thì không thể dứt ngay ra được. Cứ cuốn trôi rất nhanh, rất nhanh vào giấc mơ.......đến lúc bừng tỉnh dậy thì hai dòng nước mắt lăn dài và trái tim đau nhói. Hãy coi em như cơn gió lạ Cơn gió thoảng qua cuộc đời anh Chỉ mình em nhớ anh

bình luận

Hãy coi em như.....
 

Vẫn biết rằng tình online chỉ là một thứ cảm giác ảo, đánh lừa trái tim ta. Nhưng lúc ta đang đắm chìm trong tình yêu ảo đó thì không thể dứt ngay ra được. Cứ cuốn trôi rất nhanh, rất nhanh vào giấc mơ.......đến lúc bừng tỉnh dậy thì hai dòng nước mắt lăn dài và trái tim đau nhói.

Hãy coi em như cơn gió lạ
Cơn gió thoảng qua cuộc đời anh
Chỉ mình em nhớ anh
Trong một đêm tĩnh lặng.
Hãy coi em như hạt cát
Một hạt cát vô danh
Chỉ mình em thấy anh
Trong một chiều anh lang thang.
Hãy coi em như cỏ dại
Cỏ dại trên cao nguyên
Cỏ dại sẽ nhớ mãi
Khi bước chân anh qua.
Và hãy coi em như bong bóng
Bong bóng tan biến trong hư vô
Bong bóng thương mình anh
Chỉ mình anh mà thôi.
Hà Nội, 25 - 04 - 2010
..........S2.........

Đây là bài thơ đầu tiên em viết tặng anh và cũng là bài thơ duy nhất của em. Tối hôm đó chờ anh mãi mà không thấy anh đâu nên em đã ngồi làm bài thơ này. Anh đọc xong đã nhận xét 1 câu rằng " Thơ hay nhưng buồn''. Nhưng em thấy em giống như những thứ trong bài thơ này. Và giờ anh đã quên rồi phải không anh? Cơn gió đã bay đi rất xa cùng với mây, hạt cát đã trôi về với dòng nước lạnh giá, cỏ dại đã bị nắng nóng làm cho khô cằn, và bong bóng đã bị tan biến. Chắc anh đã quên những giây phút ngắn ngủi chúng ta có với nhau! Em thì nhớ lắm những giây phút hai chúng ta gọi điện thoại giục nhau về chỉ để cùng ngồi trước máy tính chát chít và nói chuyện với nhau, những giây phút hạnh phúc nhận được quà của nhau, những giây phút anh hát cho em nghe,..

Đối với em, những kỷ niệm đó đẹp như những vì sao trên bầu trời vậy. Còn đối với anh thì sao?? Chắc nó chỉ là những cơn gió mát thoảng quá trong một vài giây thôi nhỉ! Em biết đến một ngày anh sẽ rời xa em nhưng không hiểu sao em vẫn cứ mơ mộng, vẫn cứ ước ao một ngày nào đó hai chúng ta sẽ được gặp nhau và cùng đi chung trên một con đường. Nhưng rồi giấc mơ đó của em đã tan biến hoàn toàn, khi người yêu cũ của anh nhắn tin nói với em những lời lẽ mải mia. Em không tức, em không giận. Em tin anh nhưng lòng tin đó đã tắt lịm khi anh rời xa em.

Sau hơn một tháng, hôm nay em vào blog của anh, thấy anh viết cho cô bé đó. Em đã rất đau nhưng còn đau hơn khi biết anh ra đây mà không gọi cho em một tiếng. Anh đã từng nói với em rằng Anh rất muốn gặp em và anh ra đây sẽ gọi cho em. Dù em có gặp anh hay không thì anh cũng ko trách em mà. Giờ ngồi viết những dòng chữ này, em đã hiểu ra rằng là Em chỉ là người lấp chỗ trống trong lòng anh và em chỉ là một trò đùa cợt tạm thời của anh mà thôi. Vậy mà em đã từng cảm ơn ông trời, cảm ơn Chúa đã mang anh tới bên em. Anh đã làm cho những giọt nước mắt của em trở về với những nụ cười, làm cho góc tối trong em được soi sáng. Anh làm cho sự tự ti của em trở thành sự tự tin, làm cho những lần vấp ngã của em lại càng cố gắng bước vững trãi hơn và làm cho trái tim em càng yêu anh nhiều hơn. Nhưng những gì anh làm cho em, giờ đây lại bị cuốn trôi về với đúng nghĩa của nó. Nụ cười thấm đẫm cùng dòng nước mắt, ánh sáng dần mờ nhạt, sự tự tin đã giảm đi, cú vấp ngã đau tê tái và vết sẹo lại khắc sâu trong trái tim. Anh ơi, cho dù cuộc tình dang dở đó của chúng ta chỉ như một giấc mơ nhưng em sẽ nhớ mãi giấc mơ đó. Một giấc mơ trong đó có anh và em.......


S2 anh.......và nhớ anh rất nhiều......
 

Tâm sự của bạn Lilo