Vờ yêu

Đã bao lần em "trẻ con" muốn chia tay, muốn xa anh, buông xuôi, muốn rằng chúng ta không ở bên nhau nữa... anh đều nhẹ nhàng tới cạnh em. Anh thuyết phục em rằng con tim anh là chân thành, tiếng yêu anh không hề gian dối, nỗi lòng này anh chân thật, con đường ấy anh muốn chúng ta cùng chung bước, khó khăn em anh muốn mang một nửa, nước mắt em anh chỉ muốn thấm nhẹ nơi vai người, vấp ngã của em anh muốn chúng ta cùng nhau đứng vững, gian khó này hãy cùng nhau vượt qua, mái nhà sau này c

bình luận

"Chỉ vì anh quá yêu em'. Bài hát ấy mình cùng nhau nghe từ khi nó mới xuất hiện trên kệ đĩa.

Để mỗi khi tới giai điệu ấy em lại nhấn mạnh rằng : "Tìm ai đó khác đi không phải là anh. tìm ai đó khác đi yêu anh hơn em..."..

Đã bao lần em "trẻ con" muốn chia tay, muốn xa anh, buông xuôi, muốn rằng chúng ta không ở bên nhau nữa... anh đều nhẹ nhàng tới cạnh em. Anh thuyết phục em rằng con tim anh là chân thành, tiếng yêu anh không hề gian dối, nỗi lòng này anh chân thật, con đường ấy anh muốn chúng ta cùng chung bước, khó khăn em anh muốn mang một nửa, nước mắt em anh chỉ muốn thấm nhẹ nơi vai người, vấp ngã của em anh muốn chúng ta cùng nhau đứng vững, gian khó này hãy cùng nhau vượt qua, mái nhà sau này có tiếng cười đùa của con chúng ta, giọng nói em vang lên mỗi sớm mai gọi anh thức dậy...

Còn nhiều lắm những dự định, những ngọt ngào và yêu thương như thế chúng ta muốn mang đến tặng cho nhau trong cuộc đời này. Anh muốn như thế. Anh tin sẽ là như thế. Anh cũng hi vọng em hiểu điều ấy và tin tưởng vào điều ấy giống như niềm tin anh đã dành trọn cho tương lai của chúng mình.

Em và anh, mình không hề nói nhiều, không có những thề thốt, hẹn nguyền, rất tự nhiên đến cạnh nhau, nguyện sẽ trói buộc cuộc đời vào nhau và tự nguyện sẽ là "người cuối cùng của nhau" trong cuộc đời này ... Anh luôn bên cạnh em, chẳng một phút nới rộng tay em dù gia đình anh có bao lời mắng mỏ, quở trách, bạn bè bao lời chê cười, dèm pha...

Những ngày tháng thực sự khó khăn khi kết quả cho thấy có thể em chẳng thể sinh con, anh cũng không hề nản chí. Khi công việc anh gặp bao khó khăn, nợ nần chồng chất, mình động viên nhau cùng cố gắng vượt qua. Anh bảo rằng tất cả "chỉ bởi vì anh quá yêu em"...Những điều em, anh, trong mỗi chúng ta chẳng ai có thể quên..

Từng ấy khó khăn cứ thêm gắn chặt chúng ta vào nhau...Nhiều. Nhiều lắm những yêu thương và đồng cảm ấy anh nhỉ. Bằng cách ấy em học được thêm từ cuộc sống rằng sẽ yêu anh hơn mỗi ngày...

Nhưng. Hôm nay, chúng ta xa nhau...
Vì anh vẫn yêu người con gái ấy. Một lý do em không bao giờ có thể ngờ tới...

Anh dẫn em về ra mắt bố mẹ anh, tự hào giới thiệu em với những người bạn chí cốt của mình. Trên trang nhật kí cá nhân của anh - nơi em chẳng hề ngó ngàng tới vì nghĩ rằng anh không còn viết thêm vào ấy kể từ khi anh và chị ấy thực sự chấm dứt - anh nói "Ước gì cho thời gian quay trở về" như những ngày xưa 2 người bên cạnh nhau, "ngỡ như đã quên" nhưng trong lòng luôn nhói lại, đau đớn và nhớ nhung. Anh tìm về kỉ niệm với chị ấy bằng rượu và thuốc lá.

Anh gọi điện cho em từ Hà Nội với bao nhớ nhung, đợi chờ ngày về nhà gặp em. Nhưng anh ngồi cổng trường nơi chị ấy học mong gặp chị ấy đi qua.

Anh luôn cố gắng nhớ những thói quen, sở thích của em vì anh rất hay quên. Nhưng anh luôn mang nguyên vẹn trong mình đầy đủ những sở thích, thú vui của chị ấy.

Facebook của anh có một cái ảnh duy nhất của em với lời tựa của anh: "Dạo một vòng quanh hồ chụp được một em xinh xinh cả nhà cùng xem nhé". Nhưng Facebook của anh ngập tràn ảnh cá nhân của chị ấy và những bức hình kỉ niệm tình yêu của 2 người...

Ngày 24/11 em đọc được những lời tựa ấy khi anh mới viết vào đó chưa lâu. Đau Đớn. Em sụp đổ và choáng váng.

Em phải làm gì để đối diện sự thật này đây anh..những con chữ mờ đi trong em. Em đau anh ạ. Anh không giải thích mà thật ra anh cũng chẳng thể giải thích.

"Sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua mà em vẫn không tin vào tình cảm anh dành cho em sao?"

"Nhưng sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua mà anh cũng vẫn luôn đau và nhớ về chị ấy đấy thôi........"

Buồn. Buồn đọng lại trong mọi đồ vật cạnh em, thấm vào từng cơn gió, giọt mưa, góc tối, chiếc lá, con đường ..chúng ta đã qua. Buôn buốt, và nhói sâu lắm từ trong tim anh a.

Lý do chúng ta tự hứa với lòng mình rằng sẽ cố gắng đến cạnh nhau trọn đời là vì tình yêu. Tình yêu ư?

Anh à. Tình yêu ấy không hề mất đi vì chưa bao giờ tồn tại. Bởi tình yêu đâu thể tồn tại song hành cùng ngộ nhận và gian dối. Anh gian dối với chính con tim, với chính tình cảm của mình, để giờ đây, anh, em, mỗi chúng ta còn đọng lại những gì sau những hi sinh, tin tưởng, yêu thương, ấm áp.

Nam Định đã tạnh mưa mà sao lòng em trống trải và cô đơn quá. Một khoảng không mở ra mãi mà em chưa xác định được. Giả dối và chân thành.

Để còn gì cho quá khứ hiện tại và tương lai đây anh. Thật mông lung quá.

Quynh