Tập thơ về quê hương của Phạm Minh Hòa (P2)

Đêm buồn nghe hát dân ca Thả hồn theo tiếng nhớ nhà mênh mang Lời ca cay đắng xống xang Cung trầm cung bổng tiếng đàn ngày xưa Mẹ cha dầm dãi nắng mưa Làm nên câu hát gọi mùa sinh sôi Đời ta phiêu bạt khắp nơi Tìm về câu hát ầu ơi thuở nào Dân ca vọng tiếng ngọt ngào Lời ru của mẹ đọng vào trong tim

bình luận
Nỗi buồn trong đêm

Đêm buồn nghe hát dân ca
Thả hồn theo tiếng nhớ nhà mênh mang
Lời ca cay đắng xống xang
Cung trầm cung bổng tiếng đàn ngày xưa
Mẹ cha dầm dãi nắng mưa
Làm nên câu hát gọi mùa sinh sôi
Đời ta phiêu bạt khắp nơi
Tìm về câu hát ầu ơi thuở nào
Dân ca vọng tiếng ngọt ngào
Lời ru của mẹ đọng vào trong tim
Tha phương mỏi cánh thân chim
Lang thang lưu lạc kiếm tìm lợi danh.

Nỗi buồn

Thân trai xa xứ buốt tim gan
Rời gót lên xe nước mắt tràn
Một bước ra đi sông nước mất
Người còn ở lại mảnh đời tàn
Xuân về Ngàn Phố buồn tê tái
Tết đến thương nhà lệ chứa chan
Thu qua đông tới sầu lữ khách
Còi tàu xa khuất nẻo quan san.

Phút suy tư

Rừng Hương Sơn mây phai sắc nắng
Sông Ngàn Phố sóng bạc tương tư
Đồi thông reo hát vi vu
Đồng Nai xa lắm, mịt mù dư âm
Đời cúi mặt âm thầm lặng lẽ
Kiếp làm thuê cào xé con tim
Tôi đã đi mấy mùa sim
Lang thang lưu lạc kiếm tìm lợi danh/

Quê hương

Quê hương tôi, nơi kia xa lắm
Làng quê nghèo, nắng gió hòa chung
Hương Sơn đó, ven sông Ngàn Phố
Nhớ rất nhiều, thương mãi ngàn năm

Quê hương đó, bóng tre còn mát
Tiếng ve kêu, náo nức ngày hè
Có bạn bè, tuổi thơ một thuở
Thả diều bay, trên những sườn đê

Quê hương đó, tình thương còn mãi
Tiếng mẹ tôi, vang vọng ban trưa
Gọi con hỡi, về thôi kẻo nắng
Mãi rong chơi, nghịch với bạn bè

Quê hương đó, vườn cây xanh biếc
Cam bù ngon, bưởi mọng đung đưa
Có chút vị, chút hương thoang thoảng
Nét đặc trưng, của một miền quê

Quê hương đó, dòng sông Ngàn Phố
Tiếng trẻ thơ, nhộn nhịp bến đò
Ôi kỷ niệm, một thời dĩ vãng
Mãi thiêng liêng hai tiêng quê hương.

Phạm Minh Hòa
Nguồn:
http://anhsaokhuya.net/diendan/showthread.php?p=96662#post96662