Tự cảm

Đôi lúc bàn chân lạc khỏi miền ký ức con khờ khạo, vô hồn lỡ nhịp áo cơm trật đường danh phận gồng gánh vai trần đi chẳng để làm gì... Gió đã nổi tứ phương khói un lúa lép cay xè sống mũi đòn xóc gãy đôi cha khuỵu xuống bên bờ ruộng tay bấu vào không trung một đời lận đận rủi - may không đủ một vòng

bình luận
Lời tác giả:  Bài thơ của đứa con bất hiếu: Tự cảm

Đôi lúc bàn chân lạc khỏi miền ký ức
con khờ khạo, vô hồn
lỡ nhịp áo cơm
trật đường danh phận
gồng gánh vai trần
đi
chẳng để làm gì...

Gió đã nổi tứ phương
khói un lúa lép cay xè sống mũi
đòn xóc gãy đôi
cha khuỵu xuống bên bờ ruộng
tay bấu vào không trung
một đời lận đận
rủi - may không đủ một vòng

Con
chú rô đồng chưa kịp lách ra mương
nằm lại dưới khe nứt bùn khô
gốc rạ trơ gầy
ngửa miệng
chờ nước trời nhỏ giọt
nước mắt mẹ thì vẫn chảy về phía không phải lúc nào con cũng nhìn thấy được

Lửa đã đưa rơm vàng ngút khói lên trời
cơn giông chiều rạch vào mặt ruộng
những đường tro
vụt sáng
vụt bay
con cố lẫn mình trong đám trẻ giữ bò ướt sũng nước mưa
vẫn rất khác
thằng bé ngày xưa đầu dầu chân đất


Lại gồng gánh vai trần
con đi
dù chẳng để làm gì....


(Nguyễn Thành Giang)
(Tam Kỳ, đêm 09/ 05/ 2013)