Mưa...

Mưa rơi về đâʹt sao đành Ta hoang vu gió hoá thành hư vô . Mưa rơi về biển lời thơ Hồn ta theo biển bến bờ chông chênh. Tháng ngày lướt nhẹ buồn tênh Người xưa còn mãi mông mênh hẹn hò ... Mưa rơi ...rơi bây ʹ đến giờ Để ta ngơ ngân giấc mơ một mình ... xem đầy đủ »

Mai tứ quý

Khiêm tốn vườn nhà một gốc Mai Phong suơng cốt cách chẳng nhường ai Xuân sinh nảy lộc ngàn hoa thắm Hạ trưởng vươn cành vạn lá tươi Thu liễm lắng mình nghe gió thổi Đông tàn ghé nón tránh suơng rơi Bốn mùa thời tiết hằng luân chuyển Mai vẫn ung dung đứng giữa trời. xem đầy đủ »

Cây lộc vừng nở hoa

Lặng nghe đất mẹ quê ta Và nhìn nếp sống mặn mà của cây Hương từ gió, sắc từ mây Như tình yêu đó bao ngày kết tinh Một màu sáng góp bình mình Màu hoa của đất lung linh giữa trời... xem đầy đủ »

Kỷ niệm xưa

Em giữ cho mình thầm lặng một nỗi đau Bao ước hẹn và những lời xin lỗi Bởi tình yêu không bao giờ có tội Xin anh đừng bối rối một giấc mơ... Nỗi nhớ này và những ước mơ xưa Mỏng manh như cánh diều quê đưa em qua một thời áo trắng Chỗ nước sâu nên còn nhiều khoảng lặng Nỗi nhớ ùa về mang hươ... xem đầy đủ »

Thiên đường ở trên cao

Lớp học ở tầng hai Bốn mùa lồng lộng gió Mùa đông thì ôm nhau, Mùa hè cười khúc khích. Bốn khung cửa sổ nhỏ, Nhìn ra khoảng trời xanh, Một khóm trúc xinh xinh, Ru tâm hồn lãng mạn. Hành lang dài vô tận, Nơi ấy có chúng ta, Cây bàng còn xanh lá, Và hành lang nở hoa. xem đầy đủ »