Để quên . . .

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đều đã từng trải qua ít nhất một lần cảm giác muốn quên đi một người, quên đi một kỷ niệm buồn làm ta đau đớn! Có thể với người này thì điều đó là đơn giản, nhưng với người trong cuộc thì đôi khi lại là một thử thách không nhỏ với trái tim, vậy làm thế nào để quên? Đây là câu hỏi mà các nhà tư vấn tâm lý thường phải đối mặt! Đó là khi bắt đầu một ngày mới, bạn học cách tự nhủ với lòng mình rằng: "Mình phải quên".

bình luận

Để quên

 

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đều đã từng trải qua ít nhất một lần cảm giác muốn quên đi một người, quên đi một kỷ niệm buồn làm ta đau đớn! Có thể với người này thì điều đó là đơn giản, nhưng với người trong cuộc thì đôi khi lại là một thử thách không nhỏ với trái tim, vậy làm thế nào để quên? Đây là câu hỏi mà các nhà tư vấn tâm lý thường phải đối mặt!

Đó là khi bắt đầu một ngày mới, bạn học cách tự nhủ với lòng mình rằng: "Mình phải quên".

Đó là mỗi buổi sáng thức dậy, bạn học cách không nhắn tin, không điện thoại, không email với người đó.

Đó là khi tỉnh giấc, bạn tự lên kế hoạch cho mình luôn bận rộn với công việc, vui chơi, bạn bè, gia đình... để lấp đầy khoảng trống bỗng dưng được tạo ra ấy.

Và… đó là một ngày bạn tự nhủ: “Mình phải bước đi một mình”.

Bạn sẽ cân bằng được cuộc sống của mình với những thói quen và niềm vui đang dần mở ra xung quanh. Bạn vui mừng và thầm nghĩ: "Hình như mình đang dần quên được rồi".

Nhưng! Sẽ có một ngày, một đêm, một giây phút nào đó, lòng bạn bỗng chùng lại và một nỗi nhớ cồn cào không thể che giấu bao vây bạn. Bạn lại thất vọng và thừa nhận "Thì ra mình hoàn toàn chưa quên được". Bạn vật vã và dường như kiệt sức sau những cố gắng tưởng như vô ích kia.

Đừng vội nản chí... đừng vội tự trách mình đã quá yếu đuối.

Vì chỉ có tình yêu thật sự mới làm bạn khó quên như thế.

Và tình yêu đó quá đẹp để bạn phải nhớ đến như vậy.

Vậy tại sao bạn không tự hào rằng: "Đã có lúc bạn có một tình yêu đẹp". Trên thế gian không phải ai cũng may mắn tìm được tình yêu và cũng không phải ai cũng từng có diễm phúc trải qua một mối tình đẹp, được nếm trải những vui buồn đắng cay trong tình yêu.

Để có thể yêu, người ta cũng cần có cái gọi là "duyên". Đừng nghĩ rằng bạn thật không may khi đánh mất tình yêu, mà hãy nhủ rằng bạn đã may mắn biết bao khi đang giữ cho mình những kỷ niệm khó quên mà không phải ai cũng có. Và hãy hãnh diện rằng... bạn từng một lần "yêu" và đã biết "thế nào là yêu", chỉ vì chưa bén “duyên” mà thôi!

Đừng níu kéo khi chữ "duyên" kia thật sự đã không còn.

Bạn đã cố gắng... không ai phủ nhận điều đó.

Càng cố gắng... khi không thành... bạn sẽ càng mệt mỏi.

Rồi thời gian sẽ là bạn đồng hành cùng bạn trong hành trình còn lại của cuộc đời, có thể là một năm, năm năm, mười năm hoặc lâu hơn nữa, thời gian sẽ giúp bạn có những cung bậc tình cảm mới để những kỷ niệm kia sẽ chìm vào quá khứ như nó phải thế!
Từ từ thôi nhé... bắt đầu tập gói những ký ức tình yêu đẹp đã có, cất nó thật kỹ vào một góc sâu trong tim, cho dù sau này, mỗi khi lần giở ký ức, tim bạn có thể bồi hồi, nhưng sẽ không còn đau nhói nữa.

Hãy quan sát và cảm nhận những điều tốt đẹp đang diễn ra trong cuộc sống.

Hãy nhớ điều này nhé...
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện bạn đang nắm giữ và tương lai phía trước!"
Chúc bạn thành công trong bài học: “Học quên”.

Nguồn: saga.vn