Mảnh Vỡ

Anh đi xa, tôi một mình và quả thật anh trở thành nỗi tủi thân lớn nhất của tôi . Không anh, tôi lang thang một mình cả trong mơ, trong mưa và trong ánh trăng. Không anh, con đường tình yêu vắng hẳn. Một mình tôi, chỉ một mình tôi thôi, một mình. Vóc dáng bé nhỏ của tôi không có anh bỗng trở nên cô ... xem đầy đủ »

Ly cà phê nhạt màu

Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi,... xem đầy đủ »

Có phải mùa thu giấu em

Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: "Em đợi anh suốt cả ngày dài". Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm ... xem đầy đủ »

Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi

Duy à, buổi sáng chú Quốc gọi điện chỉ có thế, mà cũng làm em nhớ anh... nhớ những ngày xưa, những chuyện xưa, tháng ba xưa, hoa xưa. Mùa xuân Hà Nội năm nay ít mưa phùn, nhưng cũng chẳng ngăn được bạch anh trổ lá xanh trong như ngọc và hoa trắng muốt nở bừng một ngày nắng lao xao, gió xuân thổi đầy... xem đầy đủ »

Kém duyên vô phận

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, ngày em đi bầu trời sao u ám với tôi đến thế? Phải chăng số phận bắt tôi phải chứng kiến cái cảnh nhìn người mình yêu đi xa hay sao? Bao nhiêu ước mơ hoài bảo của tôi muốn được vun đấp cùng em đến đây là kết thúc hay sao? Phải, đã thật sự kết thúc ngay lúc tôi đang ở s... xem đầy đủ »