Radio số 10: Từng thuộc về nhau

Đâu rồi ánh nắng buổi sớm ấm áp, tinh khôi, vệt nắng chiều chỉ còn là những tia sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa chẳng đủ rọi thấy rõ những dòng chữ trên bức thư tình ngày xưa ta viết cho nhau chan chứa biết bao dấu yêu. Mưa nhẹ quá, thưa thớt quá chẳng đủ ướt vai áo người bước ra đi thì sao có thể làm tươi lại những đóa hồng anh đã tặng cho em giờ trở nên héo úa. Sóng biển ồn ào, sóng biển vội vã, sóng biển đã đánh tan hình trái tim có khắc tên 2 đứa trên dải cát trắng, lâu đài tình yêu đã mất dấ

Radio số 10: Từng thuộc về nhau
[Radio] Vì cuộc đời là những chuyến đi
:
3:30
bình luận
BTV:  Súp lơ
MC: Muối
 

Khi yêu nhau người ta thường hứa hẹn , sẽ ở bên nhau, sẽ che chở cho nhau dù cho có chuyện gì xảy ra và cho đến cuối cuộc đời, 2 chữ "mãi mãi" ấy liệu rằng có quá lớn lao so với giới hạn của 1 con tim vốn dĩ đã rất nhỏ bé, 1 giọt nước liệu có thay đổi được biển cả mênh mông? Để rồi 1 ngày, khi ko còn chung nhip đập tình yêu, 1 ngày khi những khát khao cháy bỏng đã tan biến, người ta có vô vàn lý do để biện hộ cho sự ra đi của mình, 2 từ "mãi mãi" bị vứt vào góc tối kỷ niệm, bị chối từ vì đã từng tồn tại và cuối cùng bị lãng quên.radio anhsaokhuya Những lời hứa bên nhau thoảng qua như 1 làn gió, nhẹ bỗng như 1 đám mây và mong manh như những hạt mưa, ta cứ mải miết đuổi theo những hư ảo, cố níu lấy những hoài niệm ko bao giờ trở lại và sống trong cái tương lai tự vẽ ra bằng chút tình yêu yếu ớt còn sót lại trong trái tim đau. Một ngày chợt tỉnh giấc, chỉ còn lại mình ta lẻ loi đang ôm trong tay cái bóng của cuộc tình tan vỡ - gục ngã, cô độc và xót xa...

Có những lý do của tình yêu mà ta chẳng bao giờ có thể lý giải nổi và chia tay cũng nằm trong số những điều đó. Tại sao lại chia tay? Vì nhịp sống hối hả, những ngã rẽ cuộc đời đã đẩy chúng ta ra xa nhau, vì người kia đã thay đổi ko còn như ngày xưa, vì người mới đến đã đem theo những cảm giác mới lạ mà ta chưa từng đc nhận, vì số phận đã k cho ta ở bên nhau...phải chăng tất cả chỉ là để biện minh cho 1 điều duy nhất: hết yêu - chỉ vì hết yêu mà ngta thay đổi, chỉ vì hết yêu mà người ta trở nên xa lạ và chính vì hết yêu mà người ta muốn rời xa. Đâu rồi ánh nắng buổi sớm ấm áp, tinh khôi, vệt nắng chiều chỉ còn là những tia sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa chẳng đủ rọi thấy rõ những dòng chữ trên bức thư tình ngày xưa ta viết cho nhau chan chứa biết bao dấu yêu. Mưa nhẹ quá, thưa thớt quá chẳng đủ ướt vai áo người bước ra đi thì  sao có thể làm tươi lại những đóa hồng anh đã tặng cho em giờ trở nên héo úa. Sóng biển ồn ào, sóng biển vội vã, sóng biển đã đánh tan hình trái tim có khắc tên 2 đứa trên dải cát trắng, lâu đài tình yêu đã mất dấu chỉ còn lại những ký ức buồn ôm ấp tâm hồn. Đành - buông - tay!

Người ta thường đổ lỗi cho người ra đi, tàn nhẫn, vô tình, đáng trách nhưng 1 cuộc tình tan vỡ thì có ai mà ko đau lòng, có ai mà ko xót xa, người buồn thì ta cũng có vui gì, người khóc thì ta đâu có thể cười, người đau thì trái tim ta cũng nhức nhối. Những kỷ niệm ngày xưa, những khi còn ở bên nhau, những ước hẹn cho tương lai bỗng chốc vụn vỡ như bọt biển, tan biến vào hư k, thoáng qua như 1 giấc mơ nhạt nhòa, thiên đường tình yêu chợt đánh mất, ta lạc lối giữa 1 không gian thăm thẳm, ko biết phải bước về hướng nào, ko biết phải thoát ra như thế nào. Ta đành tin vào 2 chữ "số phận" - số phận cho chúng ta đến với nhau thì số phận cũng có quyền đẩy chúng ta ra xa nhau mãi mãi. Ta và người - 2 sinh linh nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn này liệu có thể làm gì để thay đổi đời mình, thay đổi số phận, quay ngược bánh lái thời gian về thời điểm mà ta muốn? Radio anhsaokhuyaKo thể, chúng ta ko thể làm được đúng ko người yêu của tôi?

Những ngón tay đã ko còn đan vào nhau, trái tim mỗi người đành đập theo những nhịp đập khác nhau, những con sóng đã thôi ko xô vào bờ, anh và em tỉ mỉ ngồi đếm những kỷ niệm vương vãi khắp nơi trong quá khứ, người thì đem cất vào trong góc tối lãng quên, người thì ôm ấp bên mình để mà nhớ, để 1 ngày lại đau. Hạnh phúc đã tách đàn bay về nơi phương xa mất rồi, nơi ấy có những hạt nắng ấm áp, có nơi chở che vững chãi hơn, có những thứ mà ta ko thể dành tặng...

Khoảnh khắc buông tay - 1 người ra đi, 1 người ở lại – tình yêu ngày nào vụn vỡ theo từng bước chân ai, có người mạnh mẽ tiến về phía trước để tìm cho mình 1 cánh cửa khác, có người ở lại với quá khứ vì mãi tiếc nuối, vì những kỷ niệm ngày xưa quá ngọt ngào, vì hình bóng ai đã khắc sâu vào trái tim ko sao có thể xóa nổi. Chia tay là thời gian nặng nề nhất của cuộc đời nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao ko chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới, vì " 1 cánh cửa đóng lại thì sẽ có 1 cánh cửa khác đang đón chờ bạn". Chia tay ko phải là ngừng yêu thương cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, chuẩn bị cho 1 thành công đến muộn được trọn vẹn hơn, tốt đẹp hơn mà thôi. Xin trích 1 vài câu tôi đã từng đọc được:
" Có thể ko còn đi chung 1 con đường...
Có thể ko còn ở bên nhau để sẻ chia bất cứ lúc nào...
Có thể ko còn tựa vai nhau khi buồn...
Có thể ko còn xiết chặt tay nhau trên đường đời...
Có thể ko còn chung tương lai, mơ về 1 mái ấm...
 
Nhưng điều ấy ko có nghĩa là, ko:
Lo lắng cho nhau...
Quan tâm nhau...
Giúp đỡ nhau...
Và yêu nhau..."
 
Đừng nghĩ chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là 1 chút sắc màu cho cuộc sống, và xin hãy trân trọng những gì...từng thuộc về nhau...
 

------------------------------------------------------------------------------------------------
Mọi đóng góp , chia sẻ xin gửi về radio@anhsaokhuya.net hoặc gửi trực tiếp tại diễn đàn AnhSaoKhuya.Net http://anhsaokhuya.net/diendan