Radio số 18 : Bong bóng tình yêu

Tình yêu giống như những quả bóng bay – rực rỡ màu sắc, căng tràn sức sống nhưng cũng mong manh dễ vỡ khi ta vô tình chạm tay quá mạnh. Ta có thể mua cho mình bất cứ quả bong bay nào mình thích nhưng cũng k dễ dàng để giữ nó trong tay, một phút bất cẩn bóng cũng dễ dàng tuột khỏi tay mà bay lên cao, cao mãi, xa, xa mãi khỏi tầm nhìn, chỉ còn lại ánh mắt tiếc nuối đang dõi theo, vô vọng. Chúng ta dù có lớn khôn như thế nào vẫn có sự háo hức, vui sướng của một đứa trẻ thơ khi cầm trong tay những

Radio số 18 : Bong bóng tình yêu
[Radio] Vì cuộc đời là những chuyến đi
:
3:30
bình luận

Tình yêu giống như những quả bóng bay – rực rỡ màu sắc, căng tràn sức sống nhưng cũng mong manh dễ vỡ khi ta vô tình chạm tay quá mạnh. Ta có thể mua cho mình bất cứ quả bong bay nào mình thích nhưng cũng k dễ dàng để giữ nó trong tay, một phút bất cẩn bóng cũng dễ dàng tuột khỏi tay mà bay lên cao, cao mãi, xa, xa mãi khỏi tầm nhìn, chỉ còn lại ánh mắt tiếc nuối đang dõi theo, vô vọng. Chúng ta dù có  lớn khôn như thế nào vẫn có sự háo hức, vui sướng của một đứa trẻ thơ khi cầm trong tay những quả bóng bay đầy màu sắc, đầy những hình thù ngộ nghĩnh, cứ muốn nắm mãi, giữ mãi trong tay, đã cố gắng nâng niu gìn giữ  nhưng đến một ngày tất cả cũng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ…

Một cô gái đứng loay hoay bên xe bóng bay của cậu bé bán dạo, nhiều bong quá, nhiều màu sắc quá làm cô lóa hết cả mắt chẳng biết lựa chọn quả nào. Cô chọn màu xanh yêu thích của mình,chỉ còn một quả màu xanh duy nhất trên chiếc xe bán hàng của cậu bé, cô cầm lấy ngắm nghía, nhìn kỹ một hồi, nhưng hình như màu xanh này cô không thích lắm, cô thích màu xanh dịu một chút, nhạt một chút thôi, hình như màu xanh này hơi chói quá thì phải…Mua hay không mua. Cô lưỡng lự một hồi, rồi bỏ đi. Nhưng cô đang muốn có một quả bong trong tay, quả bong kia cô không thực sự hài lòng, nhưng nó đâu đến nỗi xấu xí quá, chỉ hơi chói một chút, một chút thôi…Cô quay lại, quyết định mua quả bong màu xanh nọ. Trên đường đi, liếc nhìn quả bong mình vừa chọn, cô chợt cảm thấy hơi khó chịu, mình có vội vàng quá không khi lại mua 1 thứ mình không thực sự thích, tại sao lại ép mình như vậy làm gì, đến lúc này lại cảm thấy hối hận? Tự giận dỗi chính mình, cô ngúng nguẩy đi về nhà, trong lúc vùng vằng cô tuột tay thả sợi dây buộc bóng ra, bóng bay lên cao, cô sững sờ ngước nhìn quả bóng đang dần xa cô, hình -  như - thấy - tiếc - nuối…

Đang đứng lặng người nhìn quả bóng chầm chậm bay lên cao, một người bạn đi ngang nhìn thấy liền dúi vào tay cô một quả bóng khác: “ Tặng em nè”, cô quay lại nhìn – là một quả bóng màu đỏ, cô chưa từng thích màu đỏ, chưa một lần nào. Thực sự cảm kích vì lòng tốt của người bạn nhưng cô cũng chỉ biết mỉm cười, “anh hãy cất đi dành tặng cho người thích bóng màu đỏ ấy nhé, em là người không biết giữ gìn, rồi em cũng làm nó vỡ tan tành thôi”. Chợt nhớ ra điều cần làm, cô quay lưng chạy theo quả bóng đang bay, hình như quả bóng vẫn còn vương vấn cô, nó bay chậm, thật chậm, không bay tít lên cao mà cứ là là dưới thấp, vướng vào những cành cây cho cô dễ dàng bắt lại được, cô cứ mải miết chạy theo nhưng đôi chân cô gái yếu đuối vẫn chưa thể đuổi kịp. Có đôi lúc cô thay đổi nghĩ, bước chân chợt chùng lại, “không có quả này ta mua quả khác, đuổi theo làm gì cho mệt”, rồi cũng có những lúc cô lại hối hả, gấp gáp, “ không được đánh mất, đánh mất sẽ tiếc lắm, chắc gì mua được quả giống như vậy”, giống như một trò đuổi bắt của số phận, chúng ta cứ loay hoay trốn tìm nhau giữa cuộc đời, không mở cho nhau một lối thoát để dành tặng cho nhau sự nhẹ nhõm, để tình yêu và hạnh phúc mãi mãi được đứng cạnh bên nhau…

Tất nhiên là cũng sẽ có nhiều kết cục cho câu chuyện trên, với sự nhẫn nại của mình cuối cùng cô gái cũng có thể nắm lại sợi dây của quả bóng màu xanh kia, cũng có thể trên đường mải miết đuổi theo, cô bắt gặp một quả bóng đẹp hơn có thể làm hài lòng cô, cô dừng lại mua và quên hẳn sự có mặt của quả bóng cũ. Tình yêu là muôn màu muôn vẻ mà, và người ta cũng có vô số cách để quyết định tình yêu của mình sẽ trở nên như thế nào, chúng ta sẽ chọn quả bóng tình yêu nào để mua, sẽ thả nó bay hay giữ nó trong tay, sẽ có thể trân trọng nâng niu hay làm nó vỡ tan tành…Tôi, bạn, và mọi người, ai cũng có những suy nghĩ khác nhau nhưng xin hãy trân trọng những gì bạn đang có, dù tương lai sẽ thế nào, dù quá khứ ngày xưa đã ra sao, thực tại chính là món quà mà ta có trong tay, sống hết mình cho hiện tại và hướng về phía trước tốt đẹp hơn, bạn nhé!
 

------------------------------------------------------------------------------------------------
Mọi yêu cầu , chia sẻ xin gửi về radio@anhsaokhuya.net hoặc gửi trực tiếp tại diễn đàn AnhSaoKhuya.Net http://anhsaokhuya.net/diendan